hoabinh

Tổng kết hoạt động chiếu phim tại TT CTXH Hòa Bình (26/2/17)

 

Thời gian: 7h30 – 15h

Địa điểm: Trung tâm Công Tác Xã Hội tỉnh Hòa Bình

7h30 mọi người tập trung tại trường đại học xã hội và nhân văn. Bất chấp thời tiết giá rét của Hà Nội (13°C) 14 con người vẫn xuất phát tới Hoà Bình.

10h05 đã có mặt Trung tâm bảo trợ xã hội Hoà Bình. Ở đây có 67 tâm thần nam, 20 tâm thần nữ, 30 trẻ em, 20 cụ già neo đơn.

Khi nhóm tới nơi thi cũng gần giờ ăn cơm của trẻ và các cụ. 10h30 họ ăn cơm. Sau khi được anh phó giám đốc trung tâm chỉ cho hội trường, nhà bếp, nhóm chia ra 4 nhóm: nhóm kĩ thuật chiếu phim, nhóm tổ chức trò chơi, nhóm nhặt rác quanh trung tâm và nhóm cbi kẹo hoa quả.

11h trẻ ăn cơm xong. Nhóm tổ chức chơi trò 2 người giữ bóng về đích. Các em rất hứng thú với trò này, rồi trò nhảy dây quay, ném lon. Sau mỗi trò chơi các em được ăn kẹo. Có bé 5 tuổi ăn kẹo nhiều tới mức sún không còn răng :)))).

12h30 các em xem phim và ăn hoa quả (thiếu bỏng ngô là thành rạp CGV luôn). Các em ở đây rất ngoan, đoàn kết lớn nhường bé, rất nghe lời anh chị. Lúc đầu xem biệt đội gà bay rồi đến 2 con sâu điên…

14h nhóm cùng các em chơi trò 2 người 3 chân. Rồi chuyển sang trò chơi ô – trò mà các e vẫn thương hay chơi. Và cả trò Đồ tượng nữa. Các em làm anh chị được về trở về tuổi thơ.

15h nhóm chia tay các em ra về. Có 1 e khóc khi nhóm về. Không dám hứa trước là ngày nào sẽ quay lại. Nhưng một ngày không xa nhóm sẽ xuống đó chơi tiếp

[Tổng kết tài chính]

1. Số tiền còn lại từ hoạt động chiếu phim dưới Ngọc Sơn: 169.000₫

2. Chị Trần Thị Tú Uyên ủng hộ nhóm 12 quả dưa+ 4 hộp sữa+ 1 túi đường

3. Chi phí:
Kẹo: 145.000đ
Bóng bay: 30.000đ
=>>Tổng: 175.000đ
Ăn trưa TNV ( mỗi TNV góp 20.000₫ x 14= 280.000₫)
+Bánh mì+sữa fami+xúc xích: 225.000₫
+Táo: 45.000₫
=>>>Tổng: 270.000₫(thừa 10k bù vào chi phí chương trình).

Cảm ơn tất cả các TNV, đặc biệt là những bạn TNV mới đã tham gia hoạt động mang đến niềm vui cho các cụ già, em nhỏ tại TT CTXH tỉnh Hòa Bình!

Hi vọng rằng lại một mùa Niềm Tin nữa vui vẻ, sôi nổi và tràn đầy nhiệt huyết tuổi trẻ!

Hãy cùng Tình nguyện Niềm Tin lan tỏa yêu thương các bạn nhé! <3

16196088_10154840037969651_2444162031122019839_n

Tổng kết hoạt động “Áo ấm 5k” đợt 2 tại chợ Long Biên

Tiếp nối thành công của đợt 1, nhóm tiếp tục hoạt động bán áo ấm 5k cho người lao động nghèo nhằm gây quỹ cơm trưa cho trẻ vùng cao.

Đa số các bạn tình nguyện viên là sinh viên một số ở trọ, một số ở ktx vì vậy khi đi bán áo lúc 3h sáng thì các bạn không được ra ngoài. Nhóm đã xin chị Vân ở nhờ và chị mượn được giúp nhóm phòng sinh hoạt cộng đồng ở khu chung cư 88 Láng Hạ. Hẹn 10h đến nhận chìa khóa phòng

Hơn 10h tôi và Trang có mặt tại chung cư 88 Láng Hạ để gặp bác bảo vệ theo lời chi Vân để mượn chìa khóa phòng sinh hoạt cộng đồng và xin ở nhờ đến 3h sáng rồi di chuyển đến chợ Long Biên bán áo. Khi đến bác hỏi ai bảo đến đây người đó ở phòng nào, đến đây làm gì,… Rồi bác còn bảo để lại chứng minh thư ghi hết tên thành viên trong nhóm hôm đó rồi mới được lên phòng. Mặc dù vậy bác rất dễ tính và hiền lành đó. Bác chỉ cho chúng tôi phòng shcđ, quẹt thẻ thang máy cho chúng tôi lên. Lúc đó chị Vân(nhà hảo tâm quyên góp quần áo, ở chung cư này) xuống phòng và hướng dẫn tôi cách sử dụng phòng. Và 12h, 7 con người đã có mặt đã có mặt tại phòng. Chúng tôi qua 1 lúc và mọi người đi nghỉ để chuẩn bị cho hoạt động bán áo 5k lúc 3h sáng.

3h sáng chuông báo thức kêu mọi người thức dậy, Chị Vân đã đợt chúng tôi trước cửa lúc nào mà tôi không hay biết. 3h15p mọi người xuống sảnh chỗ quầy lễ tân- ở đó có chị Thanh, Chị Aki và một số người khác đang đợi. Mọi cùng chuyển gần 20 túi đồ ra xe chị Vân nhờ chị chở giúp ra chợ Long Biên. 4h kém mọi có mặt tại chợ, cả nhóm đi tìm địa điểm bán. 1 chỗ 2 chỗ không được và đến chỗ thứ 3 đã được cho phép ngồi bán. Mọi người rất vui và phấn khỏi. 4h mỗi người mọi việc bày đồ ra bán, người trải bạt, người sắp xếp đồ, người treo banner,… Sau 30 phút, bày đồ ra vẫn chưa có người mua. Thấy vậy tôi và chị Aki đi vào chợ để mời mọi người ra mua. Sau 15p, tôi và chị đi ra khung cảnh thật vui và nhộn nhịp. Ai cũng bận rộn mỗi người 1 công việc. Tôi nhận là người thu tiền.

Mặc dù đông người chọn đồ nhưng các bạn tnv vẫn cố gắng phân chia đồ từng khu chọn các cô các bác dễ chọn đồ. Áo sơ mi, quần bò, áo len, áo khoác, áo trẻ em, áo phông. Có rất nhiều cụ bà vào xem quần áo. Nhóm đã giúp bà chọn áo nhóm không lấy tiền của bà nhưng bà bảo để bà góp ít cơm cho trẻ. Chúng tôi không còn bán với giá cố định 5k nữa mà 1k 2k cũng bán. Rồi có 3 bạn trẻ đi qua hỏi thêm về các hoạt động của nhóm và 1 bạn giấu tên đã ủng hộ 200.000₫, bạn Quỳnh bán quần áo trong chợ ủng hộ 100.000₫. Bạn Quỳnh và 1 chị nữa còn nhiệt tình giúp đỡ nhóm bán đồ chọn đồ cho các cô các bác nữa. Hôm sau còn cùng nhóm tham gia hoạt động chiếu phim ở làng trẻ Ngọc Sơn Chương Mỹ Hà Nội.5h30 tắt đèn các bạn tnv soi đèn cho các bác chọn đồ và có 1 bác cầm đèn bán hàng của mình mang ra soi để chọn đồ.

Khung cảnh diễn ra đông vui như vậy cho đến 6h sáng có anh bảo vệ đi tới báo rằng đã hết giờ bán. Có mấy bác bảo: “ Đi vào chợ mà bán, có nhiều chỗ ngồi lắm, còn nhiều người chưa được mua ( vì có mấy cô bác bận đi qua nhưng k dám vào mua) và có 2 bác đã gánh giúp chúng tôi 4 bao quần áo. Thật cảm động. Để đáp lại sự giúp đỡ nhóm đã tặng 2 bán mấy chiếc quần áo. 6h sáng vì bận công việc có mấy anh chị đã về chỉ còn lại 7 con người vẫn tiếp tục bán. Bán đến 10h thì vắng hẳn, chúng tôi sắp xếp lại đồ, còn thừa 2 túi quần áo nhóm đã quyết định chuyển sang cho cô Lê Hà(cô giáo dạy tiếng trung của 1 bạn trong nhóm 9/3/2107 lên con cuông.) để cô mang vùng cao cho các cháu ở đó

Địa điểm: Chợ Long Biên

Thời gian: 4h – 10h ngày 18/2/2017

1. Tổng số tiền thu về: 1.842.000₫

+ Số tiền từ việc bán áo: 1.449.000₫
+ Bạn Quỳnh (bán hàng ở chợ Long Biên) ủng hộ: 100.000₫
+ 1 chị giấu tên: 200.000₫
+ Mượn tiền lẻ để thối lại:Chị Trang: 42.000đ
Chị Vân: 51.000đ

2. Tổng chi phi phát sinh: 163.000₫

+ Oanh mua túi đựng áo lần 1: 30.000₫
+ Anh Hoàng Hoa Trung mua đồ ăn cho 11 TNV:95.000₫.
Mua túi đựng áo lần 2: 38.000₫

Sau khi trừ chi phí số tiền còn lại là 1.749.000₫. Số tiền này sẽ được chuyển khoản vào tài khoản của nhóm.

Nhóm xin chân thành cảm tất cả mọi người đã ủng hộ áo quần cho nhóm, đặc biệt là  chị Vương Vân đã cho nhóm mượn phòng ở lại qua đêm và tập hợp đồ!

<3 <3 <3

 

 

ao5k

Những câu chuyện nhỏ từ “Áo ấm 5k”

Câu chuyện 1:

Bữa nọ đi bán áo quần, 1 trong những khách hàng đầu tiên là 1 cô ăn mặc khá chỉnh tề, thậm chí chân còn đánh móng chân đỏ chót, đang phân vân có bán cho cô ấy không thì chị bán hàng bên cạnh bảo:

– Bán cho cô ấy, quanh năm đẩy xe trong chợ, giờ mới về quê nên mặc thế thôi

Thật ra không phải vì câu nói của chị bán hoa quả bên cạnh, mà mình cũng tin tin cô này rồi, cảm giác vậy thôi, thế là đồng ý bán cho cô, thậm chí còn bán 1 chiếc cặp mới tinh với giá chỉ 10k, mặc dù 1 số em TNV mới cũng khá dè dặt, Thanh Trần nhưng mình xua đi bảo, không sao em  ạ!

Dù sao, vẫn nên tin người, 1 chút! Tin vào trực giác của mình

Khi họ về quê, không ai muốn mình trông rách rưới như ở ngoài này em ạ! Và anh nghĩ đó là nhu cầu hoàn toàn chính đáng! Phải không?
Thật ra anh liên tưởng ngay tới mẹ mình nên đã có quyết định như vậy.

Câu chuyện 2:

– Cô để đòn gánh ở đây chọn cho dễ này
(cô lúi húi định để xuống)
– Mà thôi để cô tự trông, mua được cái áo nhỡ mất cái đòn gánh thì bỏ mẹ.

Thế là cô vừa ôm đòn gánh vừa chọn quần áo, và cười rạng rỡ vì có nhiề quần áo ấm mà còn tốt.

Tôi nhìn quanh, đòn gánh đều được giữ kỹ hoặc gửi chúng tôi với lời dặn dò kĩ càng.

4h sáng ở đối diện chợ Long Biên, khi những người lao động đang ra vào chợ như những dòng chảy của cuộc sống, chúng tôi đã có mặt với mong muốn bán những tấm áo thật ấm cho họ với giá chỉ 1000d, 2000d 5000d, và đây là một trong những đoạn hội thoại tôi ấn tượng nhất.

 

 

16640541_10154893785459651_1572748281174706270_n

tuyển tình nguyện viên 2017

Hãy BẮT ĐẦU việc tình nguyện của bạn tại TN Niềm Tin!
🌟 Này bạn, Niềm Tin tìm “người nhà” có thể là bạn đó! Cùng share nhé!

^_^ Các bạn thân mến, bên cạnh những hoạt động thể thao, hoạt động xã hội luôn là một quãng thời gian đáng nhớ của các bạn sinh viên. Nhưng để vừa được thoả đam mê giúp đỡ người khó khăn, bản thân lại tích luỹ nhiều kinh nghiệm, kĩ năng mềm cần có môi trường phát huy khả năng của các bạn.

🌟🌟 Ở Niềm Tin, chúng ta đều có thể tạo nên những câu chuyện cổ tích. Từ những buổi xuống làng trẻ chơi cùng các em, tới những buổi chiếu phim, nấu chè, bán áo 5k cho người lao động nghèo hay những xuất quà là lợn, là gà dành cho những hộ gia đình sống chung với H đầy khó khăn. Là những lần hì hục đào gốm Bát Tràng bị bỏ đi, chôn xuống lòng đất cùng mồ hôi để đổi lấy 50,000,000 góp gạch xây trường cùng hơn 70 hoạt động HAY HO khác…

🌟🌟 Tới những câu chuyện làm rung động trái tim biết bao nhiêu người, đó là nỗ lực của cả một tập thể, cõng 4 điểm trường lên bản cao, xa thật là xa trong rừng. Nuôi cơm 70 em nhỏ để giữ những con chữ, mà nhé, chúng ta sẽ làm từ những việc cực đơn giản, cực sinh viên mà tạo ra một kết quả, chính chúng ta cũng ấm lòng.

🌟 Những việc đó, chúng ta đã cùng nhau làm suốt 14 năm và sẽ tiếp tục viết tiếp những câu chuyện của riêng mình các bạn nhé!

🌟🌟🌟 Hãy tìm hiểu đăng ký ngay hôm nay!🌟🌟🌟
=> => http://tinhnguyenniemtin.com/tuyentnv2017/ <= <=

Để tham gia hoạt động đầu tiên ngay CN 19/2 này!

Báo cáo hoạt động thực tế gây quỹ trong 01 tháng

 

Với tên gọi “Chúng mình đã lần đầu tiên làm tình nguyện như thế nào?” Cả 3 nhóm TNV mới được phân chia theo thời gian vào nhóm đã cùng viết lại quá trình tiếp nhận, lên ý tưởng, cách thực hiện và báo cáo kết quả của riêng mình. Nhìn vào bảng báo cáo, các bạn cũng thấy được tư duy của các bạn TNV mới, rất nhiều người mới chỉ đi lần đầu, và đây là lần không nhận được sự tập huấn từ trước, các bạn được cấp 100,000 làm “vốn” và tìm mọi cách để gây quỹ cho chương trình học bổng 18/4/2014.
Dưới đây là những báo cáo đươc các bạn TNV mới lứa đầu năm 2014 ghi lại báo cáo.

 

http://tinhnguyenniemtin.com/

Report họp nhóm tháng 2/2012

REPORT HỌP NHÓM THÁNG 2/2012

 

Thành viên tham gia: 24 người, trong đó có ~15 bạn TNV mới

Nội dung:

1. Báo cáo đội phim

–          Giới thiệu đội chiếu phim lưu động Niềm Tin

–          Tổng kết hoạt động của đội phim trong năm 2011

+ Tổ chức được 22 buổi chiếu phim tại các trung tâm, làng trẻ (xung quanh Hà Nội, có những địa điểm cách xa trung tâm 60 – 70km)

+ Thành viên đội phim: chưa đông đảo (cuối năm là 5TNV)

+ Nội dung chiếu phim đã phong phú hơn như trò chơi, làm đồ tái chế

+ Kết hợp với các CLB và tổ chức khác

–          Phương hướng hoạt động thời gian mới

+ Mua sắm trang thiết bị mới

+ Tiếp tục kết hợp với các CLB khác để tổ chức hoạt động (Sinh nhật hồng….)

+ Chăm sóc các Nhà tài trợ của đội phim

+Tuyển TNV + giấy chứng nhận cho những thành viên tích cực

+ Đội mới địa điểm, nội dung

2. Báo cáo đội thiệp

–          Giới thiệu về dự án Thiệp Nhân Ái

–          Báo cáo về thu chi của dự án Thiệp Nhân Ái năm 2011

–          Tổng kết các nguồn tài trợ của dự án Thiệp Nhân Ái 2 năm nay

–          Giới thiệu phụ trách dự án

–          Các hoạt động đang tham gia: các cuôc thi (Tuổi trẻ và Tổ quốc, Khởi nghiệp cùng Kawai), các phương hướng kinh doanh: ở chợ đêm…

–          Vấn đề làm thiệp tại Hà Cầu à chấm dứt hay không/ mở rộng địa điểm hay không?

–          Quan hệ với các em trong đội thiệp à tăng cường mối quan hệ với các em

–          Hỗ trợ cho em Dung quản lý ở làng

–          Tăng cường các hình thức kinh doanh mới

–          Cách thức giao nhận, bảo quản thiệp

3. Báo cáo hoạt động chung của năm 2011

–          Tổ chức 8 chương trình lớn: Tết cho em (tổ chức cho các em nhiễm HIV), Tết trại phong, Pray for Japan (ủng hộ nước Nhật thiên tai), Tết thiếu nhi – Niềm tin cho em (Ngọc Sơn), Giải thể thao thường niên 27/7 (Làng Hữu Nghị Việt Nam – TT Hà Cầu), Trung thu (trẻ nhiễm H tại TT lao động xã hội số 2, Ánh sáng núi rừng (tình nguyện vùng cao – Chế Tạo, Mù Căng Chải, Yên Bái), Noel ấm (nướng khoai làng Hữu Nghị), Tết 2012 – Chuyến tàu yêu thương

–          Tổ chức chương trình sinh nhật hàng tháng cho các em ở Làng Hữu Nghị Việt Nam – “Sinh nhật hồng”

–          Tổng kết đội event Niềm Tin

–          Góp ý với các TNV khi tham gia chương trình

4. Báo cáo quản lý nhân sự

– Yêu cầu tất cả TNV phải đăng kí tham gia/ nghỉ khi tham gia bất cứ hoạt động nào của nhóm

– Quy định các hình thức phạt đối với những người vi phạm

*report trực tiếp từ Gò Đống Đa* [updating]

Dương Nhàn

Nhóm TN Niềm Tin (tinhnguyenniemtin.com)

test10

Chia sẻ của một số TNV về công việc tình nguyện

 

 

Đầu tiên, hãy trò chuyện với bạn Nguyễn Thị Hòa Bình ( sn 1985), bạn xúc động chia sẻ với chúng tôi vì sao bạn muốn tham gia các hoạt động tình nguyện: “Chào các bạn,có lẽ câu chuyện của tôi cũng không còn mới mẻ và luôn là đề tài mà xã hội đề cập.Tôi có một người bạn,cuộc sống của bố mẹ đã ảnh hưởng đến bạn tối suốt cuộc đời,chán đời vì hoàn cảnh gia đình bạn tôi bỏ nhà đi bụi,nghiện,và rồi phải đi trại.Lúc tiễn bạn tôi đi,tôi nghĩ rằng vậy là một cuộc đời đã khép lại,6 năm trời liệu rằng khi về bạn tôi còn bắt đầu lại từ đầu được không?Liệu cuộc sống có tiếp tục chấp nhận 1 người như bạn?…Sau 6 năm cải tạo,bạn tôi đã ra trại,và lúc đó không gì hơn tôi khuyên bạn tôi tìm 1 nghề để học,và không hiểu sao cuộc sống đã đưa bạn tôi đến với công việc tình nguyện cho những người nhiễm HIV,tôi rất khâm phục và tự hào những gì bạn mình đã làm,và những gì cuộc sống đã dành cho bạn mình.Giờ đây bạn tôi đã lấy chồng có con và cháu hoàn toàn khỏe mạnh bình thường,đó là 1 điều kì diệu mà cuộc sống đã đem lại cho bạn tôi.Và tôi mong rằng bản thân tôi là 1 người bình thường như bao người bình thường khác có thể đem đến 1 chút hơi ấm cho những cuộc đời bất hạnh trong xã hội này”. Khi đọc những tâm sự rât thật và rất xúc động của bạn Bình, ai cũng cảm thông và đọng lại nhiều trăn trở trong suy nghĩ, chị Bình sinh năm 1985 nhưng vẫn tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện – như vậy đủ thấy được động lực lớn lao của chị ấy.

 

Tạm chia tay chị Bình, chúng tôi tìm đến 1 tình nguyện viên nhỏ tuổi của nhóm – Nguyễn Trâm Anh: “Em đang là một học sinh lớp 11 tại trường THPT Nguyễn Tất Thành. Dù chưa lớn nhưng cũng không còn bé, sắp tới trước mắt em là cả con đường đời dài và rộng trong tương lai đang chờ đón, vì thế em rất muốn được tham gia vào những clb, nhóm, những hoạt động xã hội và tình nguyện để từng bước đặt chân ra ngoài cuộc đời và tìm hiểu thêm về cuộc sống phía sau cánh cổng trường học và gia đình, mở mang kiến thức, tạo nhiều mối quan hệ, và chia sẻ tấm lòng mình cho những mảnh đời còn thiếu may mắn. Từ trước đến nay em luôn cảm thấy xót xa và đắng lòng khi được nghe hay chứng kiến câu chuyện về những số phận còn chịu nhiều đau khổ trong xã hội này, nhưng chưa một lần được chung tay góp sức vào giúp cho họ có một cuộc sống tốt hơn. Nhưng bây giờ em nghĩ đã đến lúc, em muốn đứng lên cùng giúp đỡ những con người bất hạnh, muốn hoàn thiện bản thân mình, vững bước vào đời. Và CLB Tình nguyện niềm tin là địa chỉ mà em muốn gửi gắm sự nhiệt tình cũng như mơ ước của mình. Em đã theo dõi từng bước phát triển và hoạt động của nhóm, em rất khâm phục các anh chị – những người đã nỗ lực để cuộc sống này công bằng hơn đôi chút.”. Đúng là Trâm Anh chưa lớn nhưng không còn bé!

Chúng ta đã được lắng nghe những chia sẽ của chị Hòa Bình ( sn 1985) và em Trâm Anh ( sn 1995). Chị Bình đã kể lại câu chuyện như một chiêm nghiệm của cuộc đời chị, em Trâm Anh, tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã có những suy nghĩ rất chín chắn – thể hiện rất rõ trong nhưng hoài bão, ý tưởng của em. Tiếp theo là chia sẻ của bạn Nguyễn Thảo Huyền ( sinh năm 1990): “Tôi tự thấy 21 năm cuộc đời vẫn chưa làm được gì cho ai hay cho chính bản thân. Đôi khi, tôi cảm thấy cuộc sống thật tẻ nhạt, và con người tôi càng ngày càng chai sạn cảm xúc với chính đồng loại dù tôi còn rất trẻ.

Ngày trước tôi rất dễ đồng cảm với những người có số phận thiệt thòi, đặc biệt là người già và trẻ em khuyết tật;(tôi đã từng đi tình nguyện 4 tháng tại viện Nhi nơi có các trẻ em bị ung thư) giờ đây khi gặp những trường hợp như vậy tôi thường cố gắng né tránh để khỏi rắc rối. Càng ngày con người càng ích kỷ và chấp nhặt hơn xưa. Phải chăng tôi đã quá sung sướng khi có cha mẹ đầy đủ, hàng tháng nhận tiền bố mẹ cho mà chẳng phải suy nghĩ nhiều, điều đó khiến tôi càng lúc càng thấy mình thụ động và chấp nhận tình cảm của người khác như một lẽ đương nhiên.

Lúc nào tôi cũng cảm thấy hụt hẫng và thiếu thốn một thứ gì đó, một thứ tình cảm không gọi tên được. Trong đầu tôi thình thoảng có những suy nghĩ về chuyện đi giúp đỡ một ai đó, làm một cái gì đó, song những suy nghĩ cố hữu, sự lười và mặc kệ cuộc đời đã cản tôi lại, chấp nhận “mình thì làm được gì!”

Hôm nay bất chợt nghe lại bài hát “Nỗi đau” của Ngũ Cung, xem MV và nhận ra mình sẽ cần làm gì. Thay đổi và thay đổi . Google với cụm từ “Nhóm tình nguyện” thì cái tên tinhnguyenniemtin.com xuất hiện đầu tiên; đọc những dòng cảm xúc của các bạn, những hành động xuất phát từ lòng nhân ái của các bạn khiến tôi phải ngẫm nghĩ và quyết định ngay lập tức sau 2p đọc thông tin.

Mỗi hành động chỉ nhỏ nhoi thôi cũng giúp giảm đi nỗi đau và mặc cảm của những đứa trẻ khuyết tật, những người già cả. Hy vọng tôi sẽ được góp sức nhỏ bé của mình cho những hoạt động ý nghĩa nhường vậy!”

Các bạn tình nguyện viên đến với tình nguyện niềm tin với nhiều lí do khác nhau, và đặc biệt hơn cả : địa chỉ đầu tiên mà các bạn tìm đến là ngôi nhà clb Tình nguyện niềm tin – ngôi nhà chung của chúng ta. Với các hoạt động được tổ chức thường xuyên, thiết thực, chắc chắn clb tình nguyện niềm tin sẽ gặt hái được nhiều thành công hơn nữa – giúp được nhiều hơn nữa những mảnh đời bất hạnh, khó khăn!

 

Và đề làm được điều đó, cần nhiều hơn nữa sự nhiệt tình từ phía các bạn – các tình nguyện viên!

Ngọc Lê – nhóm tình nguyện Niềm Tin

[Nhật kí thành viên] – Buổi chiếu phim ở làng chài Phúc Xá

NHẬT KÝ CHIẾU PHIM

Làng chài Phúc Xá

6/11/2011

Hà Nội, một chiều thu, đi qua vài con ngõ nhỏ ngoằn nghèo phía sau khu chợ đầu mối Long Biên, Đội Phim chúng tôi đã tới được làng Chài Phúc Xá – nơi tổ chức chương trình vui chơi và chiếu phim cho trẻ em khu vực Đồng Xuân – Long Biên.

 

Lần đầu tiên đến với nơi nay, tôi mới biết rằng,đối lập với 1 Hà Nội phồn hoa, tấp nập còn có một Hà Nội như thế, một Hà Nội với những người dân lam lũ, những ngôi nhà tạm xây dựng trên sông mà tôi không hiểu khi mùa nước lên thì nó sẽ ra sao,nơi có những đứa trẻ nhỏ gầy bé và đã phải va chạm quá sớm với cuộc đời này để rồi không còn có được sự ngây thơ như lứa tuổi của chúng.

 

Sau chương trình ca nhạc vườn rất sôi nổi nhằm kéo dài thời gian cho bên kĩ thuật, bộ phim đã được trình chiếu,thuộc thể loại hoạt hình với tình tiết vui nhộn, gây cười, phim khá lôi cuốn và đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của các em nhỏ. Những tiếng cười rộn rã, sự vui vẻ của các em chính là nguồn động lực để chúng tôi tiếp tục thực hiện mong muốn của mình , đó là được chia sẻ, được góp sức lực nhỏ bé của mình để giúp đỡ những gia đình còn nhiều khó khăn, những mảnh đời bất hạnh, kết nối yêu thương.

 

Ngày chủ nhật ý nghĩa!!!!!!!!!!!!

(Thành viên đội chiếu phim lưu động Niềm Tin)

 

P/s: Cảm ơn bạn Bông đã đèo tớ đi lang thang khắp nơi nhé,lại còn khao tớ 1 cốc chè rất ngon nữa:D, chắc bạn thương tớ gầy còm nên ko nỡ để tớ đèo ah :-*, cảm ơn cả bạn Tuấn và Chung nữa, vì các bạn đã dẫn t đi và giúp tớ được thấy và cảm nhận sâu sắc hơn về cuộc sống của những con người ở đó J (mặc dù sau đó thi nhau nói xấu tớ >.:d<

Niềm Tin trong tôi … là những câu chuyện còn dang dở

Với bạn, Niềm Tin là gì? Có thể bạn sẽ thay tôi đọc vanh vách lịch sử của một nhóm, có thể bạn sẽ giới thiệu cho tôi một dãy dài những thành công của nhóm mà bất cứ ai chỉ thấy thôi cũng đã ngưỡng mộ rất nhiều. Nhưng cũng có khi… Bạn không đọc, bạn không nói… Nhưng bạn cho tôi biết – Niềm Tin là gì?

 

 

Niềm Tin trong tôi…

Là những câu chuyện còn dang dở… Câu chuyện về cuộc sống đầy khó khăn của những đứa con xa nhà… Là nỗi thấm thía giọt mồ hôi của cha, giọt nước mắt của mẹ, để giục nhau bước tiếp trên con đường cuộc sống…

Là những câu chuyện còn dang dở… Câu chuyện về cuộc đời của những em bé tật nguyền.. Là ước mơ được nhìn thấy mặt trời, là khát vọng được chạy nhảy, được cất những tiếng hát ê a… Câu chuyện của những em bé mồ côi chưa một lần được cất tiếng gọi mẹ… Là câu chuyện của những bé em vượt qua biết bao khó khăn để cắp sách tới trường…

 

Niềm Tin kể cho tôi…

Câu chuyện về sự yêu thương… Rằng yêu thương đến từ những ánh mắt, những nụ cười… Rằng yêu thương đến từ một cái nắm tay, từ một lời khích lệ…

Rằng yêu thương ấy là những cái ôm trao nhau ấm áp giữa những con người xa lạ, và gặp nhau ở đây, một mái nhà nho nhỏ của cuộc đời…

 

Và tôi sẽ kể bạn nghe….

câu chuyện của những trái tim… đang chở che những trái tim…

Bạn ạ!

Hạnh phúc của tôi là mỗi sáng thức giấc có một tin nhắn để đọc, có một công việc để làm, một bài hát để nghe… và có những con người để nhớ đến…

Hạnh phúc của tôi không phải là một buổi sáng ngày cuối tuần đươc ngủ nướng trong chiếc chăn ấm, mà là một buổi sáng mùa đông lạnh, ra đường từ lúc trời còn mờ sương, để được làm một công việc tình nguyện, được nhìn thấy nụ cười của em….

Hạnh phúc của tôi không phải là được mẹ cho tiền mua những bộ quần áo mới, mà là niềm hạnh phúc khi xin được những bộ quần áo đã cũ cho những em nhỏ vùng cao để chống lại một mùa đông giá lạnh…

Hạnh phúc của tôi, là được nắm tay bạn, được thấy nụ cười của bạn, được cùng nhau rơi những giọt mồ hôi để cho em những nụ cười hạnh phúc…

 

Hạnh phúc của tôi.. có bóng hình của bạn. Bóng hình của một con người luôn dẫn dắt, sẻ chia và che chở …

Những câu chuyện còn dang dở… về những con người đến từ những vùng quê khác nhau, đến từ những hoàn cảnh khác nhau

Những câu chuyện còn dang dở… về những trái tim…

Những câu chuyện còn dang dở… về những số phận các em thơ khác nhau..

Và vẫn con dang dở những câu chuyện… từ những con người và những trái tim… để viết tiếp câu chuyện về cuộc đời của các em nhỏ bất hạnh, viết tiếp những câu chuyện dang dở về yêu thương

 

Niềm Tin trong tôi…

Là những câu chuyện dang dở như thế…

Dương Thị Nhàn

Nhóm Tình nguyện Niềm Tin

[Nhật kí thành viên] – Trung thu 2011 và những cảm xúc đầu tiên

Sáng, 2 quả trứng luộc, tôi lên xe cùng nhóm Tình Nguyện Niềm Tin lên Trung tâm giáo dục lao động xã hội số II, trên chuyến xe, trong tôi là những háo hức, hồi hợp và một chút lo lắng, nói đúng hơn là sợ:”> bởi đây là lần đầu tiên tôi đến một nơi đặc biệt như thế, tiếp xúc với những con người mà tôi chỉ nhìn thấy qua những hình ảnh đã nhòa đi khuôn mặt. cảm giác đó vẫn đè nặng trong tôi cho tận tới khi tôi bước vào cổng trung tâm. Nhưng rồi kì lạ lắm, khi tôi cùng các bạn bơm bóng bay, làm đồ trang trí cho chương trình, hình như tôi đã quên đi mình đang ở đâu, trong tôi chỉ còn lại nhưng tiếng cười đùa, tiếng bóng bay vỡ tung thật vui tai và những giọt mồ hôi lăn dài trên má của các bạn. Vui!. và rồi, khi bạn Phan Tuyết gọi tôi đi đón các em ( mình được làm phụ trách một nhà cơ đấy, nhà Hoa Mai nha:D) dấy lên trong tôi sự hồi hộp chờ đợi, nhưng khi các em bước đến, sao trong tôi bình lặng quá, gần gũi lắm, ôi những khuôn mặt ấy sao mà thân thương đến thế, chị em cứ hồn nhiên như người một nhà ý và bổng dưng, tôi thấy mình lớn hơn hẳn, bởi đây là lần đầu tiên, tôi tham gia một tết trung thu với vai trò là người tổ chức chứ không phải là một em nhỏ trong đoàn trẻ con trong xóm đi rước đèn dưới sự dẫn dắt của các anh chị thanh niên nữa:) ừ thì qua cái tuổi nghêu ngao hát tùng rinh rinh khắp xóm rồi đấy, nhưng vui lắm, khi mình được là người nắm tay các em ấy đón trung thu

 

Là lần đầu tiên, tôi ngồi tô tranh cùng một em nhỏ mang trong mình căn bệnh của thế kỷ, thấy những nét tô của em sao mà mờ nhạt yếu ớt thế, bởi sức em yếu ớt hay bởi em sợ làm tổn thương cả những vật vô tri vô giác ấy, bâng khuâng một chút buồn gợn về trong tôi. Ánh mắt em nhìn tôi cười hồn nhiên mỗi khi tô xong một phần của bức tranh. Ôi…!

Là lần đầu tiên, tôi cùng nhiều em nhỏ bày mân cỗ trung thu, chứ từ trước tới giờ, tôi chỉ có phá cỗ thôi à:”>. Các em Nhà Hoa Mai của tôi thật là sáng tạo hết sức luôn ý:X mân cổ là quả dưa với bột nặn làm mắt, mũi, cái miệng cười toe, những quả vải làm mái tóc ( chắc là những lọn tóc xoăn ý mà;))). cái đèn ông sao là tượng trưng cho các bố, các mẹ luôn bên em, những chiếc thạch dừa xếp thành vòng trong bao quanh bên ngoài là các anh, các chị tình nguyện viên, luôn dang rộng vòng tay ôm lấy các em. ôi, xúc động quá! nhưng khi em nói về ước mơ được đến trường như các bạn bình thường, có gì như dừng lại, nghẹn lại trong tôi, và không chỉ tôi, tất cả các bạn chắc chắn cùng chung mọt xúc cảm như tôi khi lắng nghe những ước mơ nhỏ nhoi nhưng thật khó có thể thành sự thật của các em. và tôi chợt nghĩ về tôi, khi bằng tuổi các em bây giờ, đi học, đối với tôi là phải đi học chứ không phải được đi học. Phải chăng, những gì ta dễ dàng có được thì ta không biết trân trọng, không biết rằng đối với môt ai đó, điều đó đang là một ước  mơ xa vời.

Tôi yêu nhà tôi lắm, nhà Hoa Mai của tôi ý, nhà mà được 94 điểm phần thi mâm cỗ ý. hihi

Là lần đầu tiên, tôi nghe giọng hát của một em bé nhiễm HIV, giọng em sao trong đến thế, yêu lắm, nhưng sao tôi nhìn em mong manh thế, ánh mắt em buồn thế… bổng thấy chạnh lòng lắm:(. Nhưng mà phải công nhận rằng đội văn nghệ của các em chuyên nghiệp quá cơ, cứ làm anh chị là phải ồ à ngạc nhiên ý

Là lần đầu tiên, tôi đến thắp hương cho những đứa trẻ không bao giờ lớn, nơi đấy, mong cho em được yên nghĩ trong lòng đất mẹ, mong em kiếp sau, sẻ được sống một cuộc đời trọn vẹn

xin gửi lại nơi đó, chút yêu thương bé nhỏ trong tôi

Chuyến xe lại đưa tôi về với Hà Nội phồn hoa, đang rực mình với những ánh đèn trung thu khắp phố, đang rộn ràng với tiếng trống lân gần xa, nhưng một góc trong trái tim bé nhỏ của tôi, xin được cất giữ những hình ảnh về các em, để tôi nhìn vào mà trân trọng những gì tôi đang có được hôm nay, mà yêu hơn cuộc đời này, mà sống sao cho xứng đáng với những đặc ân tôi đang được nhận. Cảm ơn cha mẹ vì tất cả…:)

Hoài Thanh, TV nhóm TN Niềm Tin