ao5k

Những câu chuyện nhỏ từ “Áo ấm 5k”

Câu chuyện 1:

Bữa nọ đi bán áo quần, 1 trong những khách hàng đầu tiên là 1 cô ăn mặc khá chỉnh tề, thậm chí chân còn đánh móng chân đỏ chót, đang phân vân có bán cho cô ấy không thì chị bán hàng bên cạnh bảo:

– Bán cho cô ấy, quanh năm đẩy xe trong chợ, giờ mới về quê nên mặc thế thôi

Thật ra không phải vì câu nói của chị bán hoa quả bên cạnh, mà mình cũng tin tin cô này rồi, cảm giác vậy thôi, thế là đồng ý bán cho cô, thậm chí còn bán 1 chiếc cặp mới tinh với giá chỉ 10k, mặc dù 1 số em TNV mới cũng khá dè dặt, Thanh Trần nhưng mình xua đi bảo, không sao em  ạ!

Dù sao, vẫn nên tin người, 1 chút! Tin vào trực giác của mình

Khi họ về quê, không ai muốn mình trông rách rưới như ở ngoài này em ạ! Và anh nghĩ đó là nhu cầu hoàn toàn chính đáng! Phải không?
Thật ra anh liên tưởng ngay tới mẹ mình nên đã có quyết định như vậy.

Câu chuyện 2:

– Cô để đòn gánh ở đây chọn cho dễ này
(cô lúi húi định để xuống)
– Mà thôi để cô tự trông, mua được cái áo nhỡ mất cái đòn gánh thì bỏ mẹ.

Thế là cô vừa ôm đòn gánh vừa chọn quần áo, và cười rạng rỡ vì có nhiề quần áo ấm mà còn tốt.

Tôi nhìn quanh, đòn gánh đều được giữ kỹ hoặc gửi chúng tôi với lời dặn dò kĩ càng.

4h sáng ở đối diện chợ Long Biên, khi những người lao động đang ra vào chợ như những dòng chảy của cuộc sống, chúng tôi đã có mặt với mong muốn bán những tấm áo thật ấm cho họ với giá chỉ 1000d, 2000d 5000d, và đây là một trong những đoạn hội thoại tôi ấn tượng nhất.

 

 

About Author

Connect with Me: